PHÁT TRIỂN BẢN THÂN LÀ LÀM GÌ?

Thứ năm - 07/05/2020 07:23
Tôi viết thế này, quá thẳng thắn, quá trực tiếp, sẽ làm không ít người khó chịu. Nhưng nghĩ rằng chúng ta không còn quá nhiều thời gian để nói những lời hoa mỹ với nhau. Thuốc đắng dã tật. Nếu bạn rón rén cảm thấy mình đang có bệnh, làm ơn chữa. ….
Learning compass
Learning compass

LEARNING COMPASS
PHÁT TRIỂN BẢN THÂN LÀ LÀM GÌ?

Tác giả: Cô Nguyễn Phi Vân

Nhận tin nhắn này & đã nhận rất nhiều tin nhắn trước đây của các bạn tâm sự việc download và save các bài viết FB của mình trên máy để dành đọc lại.

---------

Chào cô Vân, con đã biết cô qua quyển "Tôi đi tìm tôi" và thường theo dõi fb của cô để học từng chút một những điều cô chia sẻ. Tuy nhiên con đang có vấn đề ở việc sắp xếp, lưu trữ những điều đã học được. Trí nhớ của con giờ hok tốt lắm, nên hay quên dễ sợ luôn ạ. Đọc xong quyển sách hay, còn thường summarize, note điểm chính những điều mới học được để áp dụng cho mình, vậy mà sau một thời gian con cũng quên. Con thích viết ra giấy để nhớ được nhiều hơn, rồi ví như những bài hay đọc được từ cô thì con copy lại vào máy tính, nhưng sao thấy cũng lộn xộn quá ạ. Cô Vân chia sẻ cho con cách lưu trữ, hệ thống hóa các kiến thức với ạ, con biết ơn cô nhiều! Chúc cô sức khỏe ạ.

---------

Những gì chúng ta đọc và ghi chép lại thật ra chỉ là thông tin. Thông tin chỉ có thể biến thành kiến thức khi ta áp dụng được nó vào đời sống, công việc của mình. Quá trình này gọi là internalization - cá nhân hoá kiến thức. Cùng một thông tin, bài viết, mỗi người sẽ tiếp cận, thấy có ích, thấy cần thiết ở góc độ khác nhau. Vì vậy, việc bài viết có nội dung gì không quan trọng. Quan trọng là nội dung đó liên quan cụ thể đến cá nhân bạn thế nào. Khi đọc xong, bạn rút ra bài học gì cho bản thân, và đỉnh cao của việc đọc là bạn đưa ra được action - hành động cụ thể gì để giúp bản thân rèn luyện và phát triển. Tôi khuyên các bạn đừng chỉ đọc, save, ghi chép vì rồi bạn cũng sẽ quên thôi. Thay vào đó, create action points - tạo list các hành động cụ thể sau khi đọc và bắt tay vào thực hiện.

Dù vậy, tôi  hướng dẫn cách save nội dung theo danh mục để bạn dễ review và tạo động lực cho bản thân theo 4 nhóm nền tảng phát triển bản thân tạo thành cái tôi gọi là learning compass - la bàn học để phát triển bản thân như sau:

1. Giá trị: người muốn làm việc xuất sắc, muốn phát triển xa và rộng, muốn làm được những điều tưởng chừng như không thể là người có nền tảng giá trị cốt lõi rất vững vàng, không thoả hiệp với giá trị đó. Ví dụ nếu đã xác định giá trị của mình là chính trực, bạn rồi có cố gắng tạo ra những trường hợp ngoại lệ và đổ thừa hoàn cảnh khiến mình không thể chính trực? Giá trị của bạn là gì?

2. Attitude - thái độ: mọi việc xảy ra trên đời bản chất là như nhau. Tuy nhiên, có người vì đó mà chán nản, buồn phiền. Có người lại nhìn thấy bài học giúp mình lớn lên, tìm ra cơ hội mới. Tất cả chỉ là thái độ tiêu cực hay tích cực trong cách ta tiếp cận thông tin. Xưa giờ đi làm, luôn nhớ câu bay: Hire for attitude, train for skills - tuyển dụng vì thái độ, huấn luyện về kỹ năng. Người đã không có thái độ tốt thì dạy gì cũng như không. Cho nên bản thân tôi cũng thế, chọn người có giá trị và thái độ rồi train chứ chưa bao giờ là ngược lại.

3. Knowledge - kiến thức: đây có lẽ là thứ ta bị nhồi nhét nhiều nhất từ khi bắt đầu đến trường. Tuy nhiên, điều cần ngộ ra trong thời điểm này là kiến thức thế kỷ 21 rất khác so với những gì hệ thống giáo dục cũ đang nhồi nhét. Vì vậy, học là cập nhật kiến thức mới nhất từ nhiều nguồn, một cách phi truyền thống và học cả đời.

4. Skills - kỹ năng: có kiến thức mà không có kỹ năng, không hội nhập được, không cộng tác được với thế giới thì cũng như không, vô ích. Đây là điểm yếu của giáo dục Việt Nam và cũng nên là mục tiêu phát triển bản thân của mỗi cá nhân.

4 nền tảng này, bạn đều cần rèn luyện. Learning compass sẽ là định hướng giúp bạn biết cần rèn luyện gì một cách có hệ thống để phát triển bản thân mỗi ngày về mọi mặt, không dừng lại ở việc tiếp nhận thông tin.

Trong quá trình này, bạn sẽ phát hiện những căn bệnh
NHỮNG CĂN BỆNH KHIẾN BẠN KHÔNG THỂ PHÁT TRIỂN BẢN THÂN

Trong thời gian làm việc tại Việt Nam vừa qua, tôi viết rất nhiều về kỹ năng, phẩm chất, và chia sẻ nhiều công cụ giúp các bạn trẻ phát triển bản thân. Tuy nhiên, tôi nhận thấy có rất nhiều trường hợp bản thân các bạn trẻ không biết mình thiếu kỹ năng gì, hoặc tưởng là mình đã có kỹ năng rồi, nên không có kế hoạch rèn luyện. Hôm nay, đứng từ góc độ ngược lại của người sử dụng nhân sự, tôi muốn chia sẻ với các bạn những triệu chứng bệnh thường ngày tại nơi làm việc mà tôi ghi nhận được. Những căn bệnh này chính là nguyên nhân gây ra sự mất tập trung, cản trở việc phát triển bản thân.

1. Bệnh im: do lớn lên trong môi trường giáo dục thụ động, người Việt đã quen nghe và im. Khi bắt đầu làm đi làm, thói quen này trở thành bệnh. Sếp giao việc xong, làm xong không xong cũng im. Gặp vấn đề giữa chừng không giải quyết được cũng im. Sếp không hỏi tới thì im luôn, cho qua. Chờ đến khi hỏi thì đưa ra đủ kiểu lý do tại sao công việc chưa xong, dự án dở dang, không thành. Đây là triệu chứng của bệnh thiếu sự chủ động, thiếu kỹ năng giải quyết vấn đề và kỹ năng giao tiếp. Đây là bệnh nghiêm trọng sẽ cản trở mọi sự phát triển sự nghiệp phía trước. Nếu đang bệnh, cần chữa ngay.

2. Bệnh đổ thừa: khi hỏi tại sao việc không xong, 99% câu trả lời là tại vì đứa khác. Thói quen đổ thừa người khác không giúp gì cho ai. Nó chỉ cho thấy bạn là người thiếu trách nhiệm, kém khả năng, không đáng tin cậy. Reliability – Sự đáng tin cậy là một phẩm chất cực kỳ quan trọng của người đi làm. Nếu giao việc cho bạn mà không trông cậy được vào bạn, chỉ toàn nghe đổ thừa, thì ai sẽ trọng dụng và giao việc trọng đại hơn cho bạn?

3. Bệnh kể lể: khi kết quả không đạt, chưa đạt và bị sếp hỏi tại sao, hoặc khi sếp kiểm tra xem đang làm gì, rất nhiều bạn trẻ phản ứng tự vệ bằng cách kể lể ra một vạn thứ task đang làm. Chuyện bạn đang làm bao nhiêu task không hề quan trọng. Nếu kể lể để thấy bạn đang làm cực khổ, hy sinh thân mình vì nghĩa lớn thì quên đi. Làm bao nhiêu, nhiều ít không quan trọng. Quan trọng là có đạt được kết quả, chỉ tiêu được giao không. Nếu làm 1 việc rồi đi chơi mà kết quả đạt được là OK. Nếu làm một vạn thứ mà không tạo ra kết quả thì cũng không có ý nghĩa gì. Do đó, nếu biết mình có bệnh kể lể, hãy chữa bằng cách đi chơi nhiều hơn, làm ít hơn nhưng luôn đạt được KPI được giao.

4. Bệnh nhiều chuyện & politics: chắc là do Việt Nam thiếu chương trình giải trí, nên tự mình viết kịch bản rồi tự diễn vai chính luôn tại công sở trở thành sở thích của nhiều người. Họ không có thời gian phát triển bản thân, không có thời gian rèn luyện kỹ năng, nhưng ngày nào không gây chuyện, xì xào bàn tán là ngày đó thiếu gia vị cuộc sống. That’s OK. Không sao. Nếu bạn sinh ra trong đời chỉ để đóng các vai drama hàng ngày rồi chết thì cứ đóng. Thời gian phí phạm vô ích vào những thị phi đời thường đó sẽ quận vào vận mệnh bạn suốt đời, khiến bạn loay hoay, quẩn quanh trong chốn ao tù do chính bạn tạo ra.

5. Bệnh ego: có lẽ đây là căn bệnh khủng khiếp và tràn lan nhất mà tôi thấy tại Việt Nam. Gía trị, thái độ, kiến thức, kỹ năng thứ gì cũng thiếu nhưng ego thì thổi phồng, nổ đì đùng mọi lúc mọi nơi. Cái tôi hoang tưởng này chỉ làm được một việc mà thôi, đó là lôi người ta xềnh xệch về phía sau, vào quá khứ, bịt mắt bịt mũi không cho người ta nhìn thấy cơ hội được lớn lên, được là chính mình, được làm những điều vượt qua giới hạn mà bản thân tưởng tượng. Thế giới này to lắm. Mở cửa thấy núi. Núi cao luôn có núi cao hơn, người giỏi luôn có người giỏi hơn. Và người không giỏi mà tưởng mình giỏi thì bạn vừa khai tử tương lai của chính bản thân mình.

6. Bệnh emo: vì ego nên đâm ra emo. Người khác nói thì không lắng nghe, chỉ biết chăm chăm chém dạt mọi người ra để giành lấy phần thắng về mình. Người khác đưa ý tưởng thì gạt phăng, trả treo tiêu cực, cãi vã, drama cho thật cao trào đến nhìn không nổi mặt nhau. Người không quản trị được cảm xúc là người thiếu EQ, không có cái nhìn toàn cảnh, không hiểu nguồn gốc của vấn đề và sẽ chẳng bao giờ làm gì thành công cả.

7. Bệnh hoang tưởng: đây là bệnh làm tôi ngạc nhiên nhất khi trở lại Việt nam làm việc. Dù nền tảng giáo dục không tới đâu, đến học đại học ra trường vẫn không chút kỹ năng hội nhập vào công việc, nhưng sự tự tin thái quá vào sức toả sáng của bản thân thì luôn cao vút. Đây là bệnh ếch ngồi đáy giếng, không biết trời cao đất rộng, cần phải bị đời tán cho vài cú lăn lốc mới tỉnh người.

Tôi viết thế này, quá thẳng thắn, quá trực tiếp, sẽ làm không ít người khó chịu. Nhưng nghĩ rằng chúng ta không còn quá nhiều thời gian để nói những lời hoa mỹ với nhau. Thuốc đắng dã tật. Nếu bạn rón rén cảm thấy mình đang có bệnh, làm ơn chữa. Chúng ta nói với nhau ở đây không phải để dìm hàng nhau. Nói với nhau những lời chân thật là thực sự quan tâm, thực sự mong muốn cùng nhau phát triển bản thân, cùng nhau nắm bắt những cơ hội mới của tương lai và thế giới. Trừ phi bạn không muốn phát triển….

Tác giả: Cô Nguyễn Phi Vân

Total notes of this article: 5 in 1 rating

Ranking: 5 - 1 vote
Click on stars to rate this article

  Ý kiến bạn đọc

Thống kê truy cập
  • Đang truy cập4
  • Máy chủ tìm kiếm1
  • Khách viếng thăm3
  • Hôm nay347
  • Tháng hiện tại7,027
  • Tổng lượt truy cập330,912
TEKSOL VIETNAM FANPAGE
NHÃN HIỆU ĐỒNG HÀNH
Copyright     I     Privacy     I      Sales Terms & Conditionsvcci buiding

CÔNG TY CỔ PHẦN PHÁT TRIỂN CÔNG NGHIỆP TEKSOL VIETNAM            
 
TEKSOL VIETNAM., JSC
Địa chỉ ĐKKD:  Số 17/45 Kiều Sơn, Phường Đằng Lâm, Quận Hải An, Thành phố Hải Phòng, Việt Nam
VPGD: Phòng 401, tầng 4, tòa nhà VCCI, 464 Lạch Tray, Ngô Quyền, Hải Phòng, Việt Nam
Mã số thuế:
0201862965
Tel: +84 911 110 800
Email:   sales@vnteksol.com  I   vnteksol@gmail.com
Số tài khoản: 1031000006262 tại ngân hàng Vietcombank chi nhánh Nam Hải Phòng
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây